Lúc nhỏ hay được nghe bài vé nói láo (có người hát vè, nhạc đệm bằng các loại nhạc cụ như đàn Tranh, Nguyệt, phách,...) nghe rất hay. Mỗi lần được nghe xong thì thấy người sản khoái lắm. Thích nhất câu cuối cùng "Thiên hạ nói láo, chỉ mình tôi không.", đúng là nói láo trắng trợn thiệt!

Nay tranh thủ được thời gian rảnh rỗi ngồi nhớ lại & post lên cho mọi người cùng đọc.
Ngồi buồn nói chuyện láo thiên
Lúc tôi còn nhỏ tôi có đi khiêng ông Trời
Ra đồng thấy muỗi đớp dơi,
Bọ hung làm giỗ có mời ông voi
Nhà tôi có một củ khoai,
Xắt ra bảy thúng hẳn hòi còn dư
Nhà tôi có một củ từ,
Bới lên môt củ làm hư cả vườn.
Tôi vừa câu được con lươn,
Cái thịt làm chả, cái xương đẽo chày
Nhà tôi có một cối xay,
Đầu cong bịt bạc, đầu ngay bịt vàng.
Nhà tôi có một cái ang,
Đựng lúa bảy làng mà hãy còn lưng.
Nhà tôi có một củ gừng,
Bới lên một củ nửa chừng đòn xeo
Nhà tôi có một con mèo,
Khi nào hết chuột lên đèo bắt nai
Nhà tôi có một cái chai,
Đựng bảy thùng mắm và hai thùng dầu
Cha tôi có một bộ râu,
Nhổ ra một sợi đi câu cá chình.
Nói ra các bạn đừng khinh,
Thiên hạ nói láo, chỉ mình tôi không.
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia