23 Tháng Chín 2014
 
Diễn đànDiễn đànDọn vườn văn Vi...Dọn vườn văn Vi...Bực mình chuyện...Bực mình chuyện..."say sưa" hay "say xưa""say sưa" hay "say xưa"
Trước Trước
 
Tiếp Tiếp
Bài mới
 15/08/2010 9:09 CH
 

chào các bác! hôm nay vào trang http://teen.tuoitre.vn/Index.aspx?Art... với tiêu đề là : Gợi ý giải đề môn Văn tuyển sinh lớp 10 tại Hà Nội

có đoạn :

- Ý 2: Cảm xúc của tác giả sâu sắc, say xưa, ngây ngất trước vẻ đẹp tươi sáng tràn trề sức sống của mùa xuân được bộc lộ qua lời gọi, lời gọi chim “Ơi”, “hót chi”; qua sự chuyển đổi cảm giác, cảm nhận âm thanh tiếng chim từ chỗ: cảm nhận âm thanh bằng thính giác chuyển thành “từng giọt”, có hình, khối, cảm nhận bằng thị giác. “Từng giọt long lanh” ấy có ánh sáng, màu sắc, có thể cảm nhận bằng xúc giác: “Tôi đưa tay tôi hứng”.

nhưng khi tra từ điển lại không có từ gọi là "say xưa" tratu.vn gợi ý là say sưa.

vậy dùng say sưa hay là say xưa? mong các bác góp ý!

Bài mới
 16/08/2010 10:08 SA
 

Chào bác hungtp,

Cố nhiên là "say sưa", không cần phải bàn. Tuy nhiên, ngoài lỗi chính tả ra tôi thấy đoạn văn này viết cực kỳ lộn xộn, khó hiểu nhưng cũng rất điển hình cho thói viết ẩu của người Việt hiện nay (có lẽ còn tệ hơn lỗi chính tả).

1. Câu dài:

Ý 2: Cảm xúc của tác giả sâu sắc, say xưa, ngây ngất trước vẻ đẹp tươi sáng tràn trề sức sống của mùa xuân được bộc lộ qua lời gọi, lời gọi chim “Ơi”, “hót chi”; qua sự chuyển đổi cảm giác, cảm nhận âm thanh tiếng chim từ chỗ: cảm nhận âm thanh bằng thính giác chuyển thành “từng giọt”, có hình, khối, cảm nhận bằng thị giác.

Theo các bác thì câu này có mấy mệnh đề, mệnh đề nào là chính? Thông tin của câu này định đưa ra là về "cảm xúc sâu sắc" hay "bộc lộ qua lời gọi" hay "cảm nhận tiếng chim" hay "chuyển đổi âm thanh sang hình khối".

Tôi muốn gọi bệnh này là bệnh viết theo kiểu hổ lốn thập cẩm hay món "lẩu lòng lợn luộc", ném tất cả vào nấu lên xì xụp. May thì ngon, ăn được. Nếu dở thì đã có tai trâu, lưỡi ngựa khen ngon. Nếu các bác dịch các bài văn xã luận của Việt nam hoặc các văn bản pháp quy sẽ thấy đầy rẫy lối viết cầu may như thế. Tôi dám cuộc là tác giả không biết mình định nói gì. Vậy có thơ rằng

"Say sưa nhắm với lẩu lòng

Lợn luộc như thế còn mong nỗi gì"

2. Sử dụng dấu ":" và ";" rất vô tổ chức, không theo quy luật nào.

Tôi thực không hiểu dấu "chấm phẩy" theo quy tắc nào và tại sao phải có dấu "hai chấm":

a. Nếu câu sau ":" để dẫn ra câu trích dẫn, thì tại sao lời gọi chim không có ":" và "từ chỗ :" tại sao không theo quy tắc đó. Nếu bỏ hết ":" thì có gì là sai (chỉ dễ đọc hơn).

b. Dấu ";" là dấu khó dùng nhất trong tiếng Việt, do bị "cưỡng bức" quá nhiều :-)) và không có chỗ nào dạy quy tắc sử dụng rõ ràng. Theo như tôi học được từ các tiền bối thì quy tắc khác ở đây. Tuy nhiên tác giả có thể cãi là "xưa khác nay khác, ngôn ngữ vận động,... vân vân và vân vân". Trong trường hợp này, ta nên quy chiếu lại gốc nguyên thủy của nó ở trong văn Tây vậy (đây là phương tiện nhập khẩu chứ không phải có sẵn trong văn ta. Ở trong văn ta chưa đủ hình thành quy luật). Dấu ";" sinh ra không phải để phân cách các cụm từ chức năng mà phân cách các mệnh đề, hoặc các câu có liên quan.

Vậy có thơ rằng:

"Ngắt câu ngắt cú thế này

Lịch cà lịch kịch như chày giã cua"

3. Nếu xem kỹ ý thì thấy về logic cũng có vấn đề. "Cảm xúc sâu sắc" phải phần nào ảnh hướng đến lý trí, nhận thức được và "cảm xúc ngây ngất" thì không thể liên quan tới lý trí. Sự thực thì phần sau tác giả nói về cảm giác trực quan nhiều hơn. Theo tôi tác giả định dùng "sâu lắng" hay "sâu xa" hay "mạnh mẽ" gì đó, nhưng mà tiện tay có miếng bầu dục thừa thẹo quằng vào nối lẩu theo công thức nấu cám thôi.

4. Bác nào giúp tác giả viết lại đoạn này cho dễ đọc không.

Anh Cơ

Trước Trước
 
Tiếp Tiếp
Diễn đànDiễn đànDọn vườn văn Vi...Dọn vườn văn Vi...Bực mình chuyện...Bực mình chuyện..."say sưa" hay "say xưa""say sưa" hay "say xưa"